Minh xin chào tuy còn rất trẻ (sn 2001) nhưng mình nhìn nhận thấy bạn ấy rất thông minh, nhạy bén với kinh doanh, tư duy logic tốt, và giỏi nhất là copywriting. Trở thành freelancer Copywriting trên upwork đúng là bước đệm tốt nhất dành cho sự nghiệp của Minh.
Trong quá trình điều trị tại Khoa Truyền nhiễm - Bệnh viện Bà Rịa, rất nhiều người bệnh cũng như thân nhân người bệnh đã rất hài lòng về quá trình chăm sóc, điều trị của Bs Võ Thị Thảo. Họ gửi lời cảm ơn, cũng như lời chúc sức khỏe đến Bs Võ Thị Thảo nói
Thị thực. Mục đích chuyến đi và các yếu tố khác sẽ quyết định loại thị thực quý vị cần xin theo luật Hoa Kỳ. Là đương đơn xin thị thực định cư, quý vị cần chứng minh mình hội đủ tất cả các điều kiện để được cấp loại thị thực mà quý vị cần xin. Vui
Tại buổi lễ, ông Nguyễn Quang Dũng đã trao quyết định của Viện trưởng VKSND Tối cao bổ nhiệm ông Nguyễn Văn Nguyên - Trưởng phòng Thực hành quyền công tố, kiểm sát điều tra, kiểm sát xét xử sơ thẩm án hình sự VKSND tỉnh, giữ chức vụ Phó Viện trưởng VKSND tỉnh, thời hạn 5 năm, kể từ ngày 1-6-2022.
Chủ quán cà phê Xin Chào không phạm tội Kinh doanh trái phép. Vụ quán Xin Chào: Viện KSND Tối cao đề nghị tạm đình chỉ lãnh đạo Viện KSND huyện Bình Chánh. Chủ đất quán cà phê Xin Chào bị khởi tố vì dựng chòi nuôi vịt. Theo đó, trong quá trình công tác tại VKSND huyện
. Họ tên Leluѕh⭐ Ngàу ѕinh Quê quán Nga⭐ Chiều cao 1m81⭐ Học ᴠấn Tốt nghiệp đại học Marуland Mỹ, đại học Phúc Đán – Thượng Hải Trong Bảng хếp hạng Đại học Thế giới QS, Đại học Phúc Đán хếp thứ 40 trên thế giới ᴠà хếp thứ 3 trong nước⭐ Công tу Thiên Tinh Vương – King Enterpriѕe⭐Fandom Măng⭐ Màu tiếp ứng HồngTỉnh Lung – Mỹ Nam “An Tĩnh”Tìm kiếm cho“Hoài niệm ᴠà luуến tiếc ѕâu nặng nhất trên thế gian, có lẽ chính là huуnh không ở đâу, không ѕao cả, ta ѕẽ biến thành huуnh, mang theo đang хem Xin chào thị trưởng đại nhân reᴠieᴡTừ đâу tháng năm không đổi, thiên ѕơn chung lối, ᴠạn thủу cùng thuуền………..”Muốn Tìm Gì ~~ Ở Đâу Nè ^^Muốn Tìm Gì ~~ Ở Đâу Nè ^^Chọn chuуên mụcABOÔn nhu/Thâm tình côngÔn thu/thâm tình thụBăng ѕơn côngCận đại/ Dân quốcCổ Đại/Cổ trangChủ CôngChủ ThụChưa HoànCường công х cường thụCường/Nữ ᴠương/Ngạo kiều thụCường/trung khuуển/thâm tình/bá đạo/phúc hắc côngDị ThếGiới giải tríH ᴠănHàiHào Môn Thế GiaHắc BangHệ ThốngHiện đạiHoànHuуền huуễnHuуnh đệ/Ngụу huуnh đệ ᴠănKhácKhông gianKhoa Học Viễn TưởngKiếp trước kiếp nàуKinh DịLính gác dẫn đườngLinh Dị Thần QuáiMa PhápMa quáiManh/Ngốc/Đáng уêu thụMạt Thế/Tận Thếmỹ côngMỹ thựcNgạo kiều/Muôn Tao/Không tự nhiên côngNgục GiamNgượcNhân Thú/Thú ThúNhược Thụ/Nhược côngNóng nảу/Thiếu kiên nhẫn côngNP VănPhúc hắc/Lưu manh côngPhúc hắc/Lưu manh thụPhụ Tử/Ngụу Phụ TửQTQuân NhânQuoteѕѕát thủSủngSinh TửSM / Điều giáoSong Tính NhânSư đồTạc mao/ Không được tự nhiên thụTự Công Tự ThụThanh thủу ᴠănThanh Xuân Vườn TrườngThụ lạnh lùngThoải mái/Ấm áp ᴠănTrộm mộTrạch đấu/Cung đấuTrọng Sinh/Trùng SinhTrinh ThámTrung khuуển/Chân chó thụTrung khuуển thâm tình côngTu chânTương LaiVampireVõng du/Võng PhốiXuуên không/ Xuуên ViệtXuуên NhanhXuуên ThưĐam mỹĐiềm ᴠăn/Điền ᴠăn/Chủng điền ᴠănĐoản ᴠănGiới giải tríH ᴠănHàiHào môn thế giaHắc BangHệ ThốngHiện ĐạiHoànHuуền huуễnHuуnh đệ/Ngụу huуnh đệ ᴠănKhoa học ᴠiễn tưởng Không gian Linh Dị Thần QuáiMa Cà Rồng/Quỷ Hấp HuуếtMa PhápMa quáiNp ᴠănNgượcPhụ Tử/Ngụу Phụ Tử Quân Nhân Quoteѕ SủngSinh tử SM / Điều giáoTận thế/Mạt thếThanh thủу ᴠăn Thoải mái/Ấm áp ᴠănThú Nhân/Thú Thú Tu chânTương Lai/Cơ giápTrạch đấu/Cung đấuTrinh Thám/Phá ÁnTrọng ѕinh/Trùng ѕinhTrộm mộVõng du/Võng phốiXuуên không/Xuуên ViệtXuуên nhanhXuуên ThưKhác “Ở ѕai lầm thời gian gặp gỡ đúng người, là một hồi đau lòng;Ở đúng thời gian gặp gỡ ѕai lầm người, là một tiếng thở dài tức tưởi;Ở đúng thời gian gặp gỡ đúng người, là cả đời hạnh phúc;Ở ѕai lầm thời gian gặp được ѕai lầm người, là một đoạn hoang tha cho một người thực уêu ngươi, cũng không thống khổ;Buông tha cho một người ngươi thực уêu, mới là thống khổ;Yêu ѕaу đắm một người không уêu ngươi, lại càng thống thêm 700+ Giao Phối & Ảnh Động Vật Miễn Phí, Giao Phối Ở Động VậtNếu là hữu duуên, thời gian, không gian cũng không là khoảng cách;Nếu là ᴠô duуên, cuối cùng gặp nhau cũng ᴠô pháp hiểu ᴠiệc không cần quá để ý, lại càng không nhu đi cưỡng cầu,Khiến cho hết thảу tùу duуên đi. . . . . .”“Giữa biển người mênh mông tìm duу nhất một bóng hình trăm biến ᴠạn hoá, bất giác ngoảnh đầu người kia đã ở tại nơi hoa đăng đã lụi tàn.”Chọt .. ChọtEnter уour email addreѕѕ to folloᴡ thiѕ blog and receiᴠe notificationѕ of neᴡ poѕtѕ bу thêm Thực Phẩm Dinh Dưỡng Cho Người Già Giải Pháp Bổ Sung Dinh Dưỡng Tối Ưu“Nếu có thể, tôi muốn già trước em một chút, như ᴠậу em ᴠĩnh ᴠiễn là tiểu bảo bối của tôi, ᴠĩnh ᴠiễn có thể hồ đồ ở trước mặt tôi, tùу hứng làm nũng ᴠới tôi, thỏa thích làm bậу. Yêu tà không già, không chết, nhưng tôi ѕẽ cùng em già đi, cùng em đi hết một đời nàу, nếu không tôi cưng chiều em một đời đã quen, kiếp ѕau em lại bị уêu ma quỷ quái khác haу kẻ nào khác cướp đi, chẳng phải tôi ѕẽ rất thiệt haу ѕao?” Tà Túу “Người хưa có câu Chẳng màng tiên kiếp chỉ hoài uуên ương’, đường tu đạo trường ѕinh nhưng cô tịch, em lại chỉ thích thế tục phồn hoa .”Yêu thương chốn nhân gian có Dấu Chân1300987 Dấu Chân Thầу Leluѕh điên à, anh ta điên rồi à….. Sao anh ta lại đẹp troai như ᴢậуууу!!!!!!
_”Tề Ninh, đã lâu không thấy a.” Tiêu Ngôn một tay đút vào túi,tay kia cầm áo khoác màu đen vắt ngang qua vai,trên gương mặt anh tuấn vẫn mang theo nụ cười quen thuộc, Tề Ninh nhìn gã gật đầu,khách khí nói “Xin chào,chủ tịch Tiêu.” _”Sao cậu lại ở trong này?” Người đàn ông bên cạnh Tiêu Ngôn đột nhiên mở miệng,thanh âm vẫn trầm thấp êm tai như trước. Tề Ninh nhìn về phía người kia,hôm nay anh mặc một chiếc áo bảo thủ theo kiểu Tôn Trung Sơn,làm cho một thanh niên chỉ mới hai mươi lăm tuổi trở nên già cỗi,Tề Ninh không thích anh ăn mặc như thế,hai hàng lông mày không tự giác nhíu chặt,theo tầm mắt của Tề Ninh,Âu Dương Duệ cúi đầu nhìn trang phục trên người mình,không khỏi nở nụ cười nhợt nhạt. Bị người phát hiện, Tề Ninh bất giác có chút xấu hổ,nhiệt độ trên mặt không ngừng tăng cao “Tôi đến làm thủ tục chuyển trường cho em gái.” _”Xong chưa?” Âu Dương Duệ nhìn cận,không nhanh không chậm hỏi. _Xong rồi. _Em gái cậu mấy tuổi? _Gần mười sáu. _Vậy à? Qủa thật là sắp lên trung học,điểm thi vào trường Đức Xuyên cũng không thấp,phải cố gắng nhiều hơn mới được. _Ân, tôi sẽ đốc thúc nó. Tiêu Ngôn nhìn hai người,tôi một câu cận một câu nói đến bất diệc nhạc hồ,rốt cuộc cũng tìm được một cơ hội chen chân vào “Cũng đã đến giữa trưa rồi, chúng ta tìm một chỗ dùng cơm đi.” _Không cần, em gái tôi đang chờ tôi ở nhà. Không thể tiếp xúc quá nhiều với những người có quan hệ gần gũi với Lý Phong,tất nhiên những lời này cũng có ngoại lệ, tỷ như Âu Dương Duệ. Nếu hôm nay chỉ có Âu Dương Duệ cùng cận,Tề Ninh hẳn là rất thích ý,nhưng Tiêu Ngôn cũng không phải là kẻ dễ đối phó,cho nên vẫn là kính nhi viễn chi đi. _Hiện tại, đợi cậu về đến nhà cũng đã lỡ mất giờ cơm trưa,cứ ăn cơm chung chúng tôi đi rồi lại trở về. Thời điểm người ôn nhu dùng giọng nói tràn đầy ôn nhủ đưa ra một lời mời cũng ôn nhu như thế, thì người bình thường khó có thể cự tuyệt, vì thế Tề Ninh đành phải ngoan ngoãn ngồi trên xe Tiêu Ngôn,tình cảnh hiện tại làm cho cậu nhớ lại buổi tối hôm đó,Tiêu Ngôn lái xe,cậu cùng Âu Dương Duệ ngồi ở hàng ghế sau,trong xe tĩnh lặng đến đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập của mình,thứ bất đồng chính là tâm tình của cậu,đêm đó là nôn nóng tuyệt vọng,hiện tại lại bình thản ung dung,trừ bỏ nhịp tim có chút nhanh ra cũng không có gì khác thường. Thân là thị trưởng của một thành phố,hẳn phải bề bộn nhiều việc mới đúng? Đầy ắp những hội nghị, văn kiện chồng chất, còn phải thị sát dân tình nữa, nếu không phải cậu đã sớm biết tính tình của người này công chính liêm minh,lấy lợi ích của nhân dân làm đầu,dựa vào việc cậu liên tục đụng phải anh trong hai ngày liên tiếp,cậu nhất định sẽ cho rằng vị thị trưởng đại nhân này nhàn rỗi không có việc gì làm, suốt ngày chu du đó đây. _”Ăn món Quảng Đông thế nào?” Thanh âm của Âu Dương Duệ đột nhiên truyền đến,Tề Ninh lập tức hồi thần khẽ ừ một tiếng. Tiêu Ngôn vừa lái xe vừa cười nói “Không phải chúng ta đã quyết định đi ăn lẩu rồi sao?” Trong thanh âm mang theo vô số trêu chọc. Tề Ninh cảm thấy lời của Tiêu Ngôn mang theo ẩn ý,lại nghe Âu Dương Duệ chậm rãi nói “Mùa hè ăn lẩu dễ bị nóng,ăn đồ Quảng Đông đi, thanh lương hạ hỏa.” _”Ồ…Tuân lệnh! ” Tiêu Ngôn cố ý kéo dài âm tiết khiến Lâm Ngôn bắt đầu cảm thấy không được tự nhiên,cảm giác kia cũng không quá mức cường liệt, chỉ ẩn ẩn dâng lên. Xe rất nhanh liền đến trước một nhà hàng có tên Thẩm Viên Xuân,lập tức có một nhân viên mặc đồng phục chạy tới nhận chìa khóa, đưa vào bãi đỗ xe,Tiêu Ngôn cầm áo khoác tiêu sái đi vào,Tề Ninh cũng theo sát Âu Dương Duệ chậm rãi vào cửa,dáng người của Âu Dương Duệ thật không tồi,vai rộng eo nhỏ mông hẹp,bất cứ quần áo nào mặc trên người anh đều mang một vẻ ung dung ưu nhã,hơn nữa kết hợp với gương mặt bắt mắt kia,vô luận đi đến đâu đều sẽ nhận được vô số ánh mắt hâm mộ cùng ghen tị. Đi phía sau một người đàn ông hoàn hảo như thế,Tề Ninh cảm thấy vô cùng áp lực. Nào biết được người đàn ông hoàn hảo đi ở phía trước đột nhiên dừng lại quay đầu nhìn cậu cười nói “Có đói bụng không?” Tề Ninh thiếu chút nữa đã há hốc mồm,thị trưởng đại nhân, chẳng lẽ anh không phát hiện người ở bốn phương tám hướng đều đang nhìn anh sao? Làm gì phải cố tình lộ ra vẻ quan tâm trong một bầu không khí nhạy cảm như thế này chứ? _Không…không đói bụng. Gã thị trưởng trẻ tuổi nhìn thấy vẻ buồn bực trên mặt thiếu niên,lúc này mới vừa lòng xoay người tiếp tục đi về phía trước,Tề Ninh lê bước theo sau,dù đã đi thật xa nhưng vẫn cảm thấy được vô số ánh mặt giết người đang nhắm thẳng vào mình. Thời điểm đi đến bàn ăn,Tiêu Ngôn đã chọn món xong,đang nhàm chán ngồi trên ghế bấm di động,thấy Âu Dương Duệ cùng Tề Ninh kẻ trước người sau tiến đến,mới nheo mắt lại,nhìn nhìn Tề Ninh, trong mắt mang theo nồng đậm hứng thú. _Tề Ninh, cậu không cảm thấy còn nợ tôi một lời cảm ơn sao? Gặp Tề Ninh ngồi xuống, Tiêu Ngôn lập tức nhào tới. Tề Ninh vươn tay đặt túi hồ sơ lên bàn,sau đó không nhanh không chậm mở miệng “Chủ tịch Tiêu là chỉ chuyện lần trước ở Lam Tình sao? Nói đến cảm tạ,tôi quả thật phải cảm ơn chủ tịch Tiêu vì đã ra mặt giúp đỡ,chỉ là,tôi cảm thấy người tôi nên cảm ơn hẳn phải là thị trưởng Âu Dương đây mới đúng,nếu không có ngài ấy,chủ tịch Tiêu cũng sẽ không nhúng tay vào,chỉ sợ hôm nay Tề Ninh cũng không thể bình an ngồi ở đây nói chuyện với ngài.” Tiêu Ngôn vốn định đùa giỡn thiếu niên đó diện mạo thanh tú kia,nào biết lại tự rước lấy nhục. Một bên, Âu Dương Duệ đang rót trà cũng ngừng lại động tác,khẽ cười một tiếng. _”Chủ tịch Tiêu, cám ơn ngài.” Tuy rằng vừa mới nói như vậy,bất quá Tề Ninh vẫn thận trọng nói lời cảm tạ,Tiêu Ngôn có chút ngượng ngùng,sờ sờ cái ót, nụ cười có chút cứng ngắt “Đừng khách sáo,quả thật đúng như lời cậu nói,người chân chính nên cảm tạ chính là thị trưởng đại nhân của chúng ta a.” Tề Ninh xoay người thầm nghĩ nói lời cảm ơn,ai ngờ Âu Dương Duệ lại cầm tách trà đưa qua,hoa văn vô cùng tinh xảo,mơ hồ có thể nhìn thấy đồ án long phượng trình tường,chiếc tách được những ngón tay sạch sẽ thon dài của Âu Dương Duệ nhẹ nhàng cầm lấy,mạc danh kì diệu làm cho trái tim của người ta thổn thức. Yên lặng tiếp nhận tách trà từ trong tay thị trưởng, Tề Ninh đành phải nuốt lời cảm ơn bên miệng trở vào bụng. Người này một khi giúp kẻ khác liền không cần lời cảm tạ,anh chỉ cầu không phải thẹn với lương tâm mà thôi.
Tên truyện Nhĩ hảo, thị trưởng đại nhân Đoạn trích Kiếp trước tách biệt với phần trọng sinh Thể loại hắc ám, chính trị, BE, hiện đại, trùng sinh, chủ thụ, mỹ công, 1×1, HEMột hồi mạc danh kỳ diệu trùng sinh, Tề Ninh trở lại mười năm tiền 6 nguyệt 10 năm tiền ngày đó, thi vào trường cao đẳng vừa mới chấm dứt, muội muội chết oan chết uổng, hắn hai tay dính đầy người khác huyết, Full đảo điên nhân sinh sứ làm chỉ là một hồi thác dương sai, cũng không biết đây là mệnh trung chú trẻ thị trưởng đại nhân cười đối hắn nói Tề Ninh, của ngươi đến chỉ là vì chứng minh ngươi ta mười năm tiền chưa từng Full ngẫu dung nhãn Trùng sinhTìm tòi mấu chốt tự Nhân vật chính Tề Ninh, Âu Dương Duệ ┃ phối hợp diễn Tạ Đông, Tiêu Ngôn ┃ cái khác Trùng sinh
Xin Chào, Thị Trưởng Tên truyện Nhĩ hảo, thị trưởng đại nhânĐoạn trích Kiếp trước tách biệt với phần trọng sinhThể loại hắc ám, chính trị, BE, hiện đại, trùng sinh, chủ thụ, mỹ công, 1×1, HEMột hồi mạc danh kỳ diệu trùng sinh, Tề Ninh trở lại mười năm tiền 6 nguyệt 10 năm tiền ngày đó, thi vào trường cao đẳng vừa mới chấm dứt, muội muội chết oan chết uổng, hắn hai tay dính đầy người khác huyết, hoàn thành đảo điên nhân sinh sứ làm chỉ là một hồi thác dương sai, cũng không biết đây là mệnh trung chú trẻ thị trưởng đại nhân cười đối hắn nói Tề Ninh, của ngươi đến chỉ là vì chứng minh ngươi ta mười năm tiền chưa từng hoàn thành ngẫu dung nhãn Trùng sinhTìm tòi mấu chốt tự Nhân vật chính Tề Ninh, Âu Dương Duệ ┃ phối hợp diễn Tạ Đông, Tiêu Ngôn ┃ cái khác Trùng sinhTác giá Tố phi Liễu
Trong căn phòng tắm được hơi nước bao phủ, thị trưởng trẻ tuổi đứng dưới vòi hoa sen, nước làm ướt mái tóc đen của anh, rồi chảy xuống trán, chảy qua từng dấu hôn thật sâu trên da thịt, anh chậm rãi giơ tay đè mắt, dùng sức đến mức gần như chà rách mắt, nhưng anh vẫn cảm giác được có gì đó nóng ướt trào khỏi khóe mắt, nhỏ xuống mặt sàn. Mặt gương đặt thẳng trước mặt, anh ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông trong gương, gương mặt anh tuấn đó tràn ngập bi thương. Nước ấm đã rửa sạch vết thương ở phía sau, nhưng anh vẫn đứng thẳng, vẫn mặc dòng nước ấm chảy qua một lần lại một lần, chỉ mím môi, đôi mắt u ám càng trở nên âm trầm. Rốt cục, anh phủ thêm áo choàng, bước ra phòng tắm. Vết thương khiến bước chân của anh trở nên thong thả, nhưng từng bước vẫn kiên định hữu lực. Khi anh đi đến phòng khách, trên sô pha đã có người ngồi, người nọ đứng dậy nhìn anh, ánh mắt dừng ở cần cổ mà áo tắm không thể che khuất, ai cũng biết những vết hồng đó đại biểu cho điều gì, Tiêu Ngôn bước lại gần, đứng trước mặt anh, “Anh đã hứa là sẽ không làm chuyện điên rồ!” Âu Dương Duệ cười nhẹ, vỗ vỗ vai anh, “Anh không sao.” Anh vừa nói vừa bước sượt qua Tiêu Ngôn, ngồi xuống một bên sô pha, Tiêu Ngôn đi sau anh, giọng nói run rẩy, “Âu Dương Duệ, anh điên rồi! vì một Tề Ninh, thậm chí cả tự tôn anh cũng không cần ư!” Nghe vậy, người đàn ông ngồi trên sô pha ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc bén dừng trên gương mặt dữ tợn của Tiêu Ngôn, “Tiêu Ngôn, đừng cho anh cơ hội đánh em.” Giọng điệu tuy nhẹ, nhưng hiệu quả phi thường lớn. Tiêu Ngôn mím môi, không thèm nhắc lại, ngược lại chạy đến ngồi ở sô pha đối điện sinh khó chịu. Âu Dương Duệ thấy vẻ mặt của anh, trầm ngâm trong chốc lát, nói “Kỳ thật mọi người không cần phải nhúng tay vào chuyện này, dù sao, Tề Ninh là chuyện của một mình anh, anh biết Bạch Vũ và Phương Giản đang gặp rắc rối, anh cảm thấy rất có lỗi với tất cả mọi người, anh……” “Đừng nói nữa.” Tiêu Ngôn ngắt lời anh, “Anh biết là bọn em không thể bỏ mặc anh mà, Tề Ninh…… Tuy rằng cậu ta và bọn em không có giao tình gì, nhưng, cậu ta là người mà anh thích, bọn em tất nhiên sẽ coi cậu ta như anh em.” Âu Dương Duệ nhìn anh, khẽ cười, “Cám ơn.” Tiêu Ngôn khoát tay, đảo mắt khắp người anh, “Ông ta…… có làm anh bị thương không? Để em bôi thuốc cho anh.” “Không cần, chút thương vặt có đáng gì đâu.” Âu Dương Duệ vẫn cười thản nhiên, nhưng ánh mắt lại vô cùng khát máu, sau đó tiếp tục nói “Em nói Bạch Vũ nghĩ cách cho người trà trộn vào đi, Tề Ninh…… Ở trong đó thật sự rất vất vả.” anh cúi đầu xuống, giọng nói cũng theo đó mà trầm thấp, Tiêu Ngôn nhíu mày, lập tức hiểu được ý của anh, không khỏi mắng “Khốn khiếp! Trước đây đúng là mù mắt mà! Giờ em sẽ cho người đi xử lão!” “Bây giờ chưa phải là thời điểm thích hợp, ông ta có rất nhiều nanh vuốt, không cẩn thận sẽ đánh rắn động cỏ, còn nhớ tên Lý Lượng lần trước không?” Âu Dương Duệ khoát tay, nhẹ giọng nói. Tiêu Ngôn suy nghĩ trong chốc lát, mờ mịt hỏi “Ý anh là thằng đã bỏ thuốc Tề Ninh?” Âu Dương Duệ gật gật đầu, “Anh mới ghé bar Lam Tình, chủ bar nói, đúng là Tề Hạ bị A Phong bắt, nhưng, sau đó A Phong và đàn em của nó bị người ta trói trong phòng, mà có ngươi thấy, Lý Lượng từng xuất hiện ở đó, thời gian này và thời gian Tề Hạ ở Lam Tình tương đối trùng khớp.” Tiêu Ngôn nói “Ý của anh là, Lý Lượng có liên quan đến cái chết của Tề Hạ? Lý Lượng cũng là người của ông ta!” “Rất có khả năng, ông ta quan sát chúng ta không phải chỉ ngày một ngày hai, đáng tiếc, anh biết được quá muộn.” Anh giơ tay bóp trán, vẻ mặt mệt mỏi, Tiêu Ngôn nhìn anh, “Hôm nay Bạch Vũ lại gọi điện thoại cho em.” Âu Dương Duệ trầm mặc trong chốc lát, chậm rãi nói “Tìm lúc nào đó nói với cậu ấy.” Tiêu Ngôn gật gật đầu, nháy mắt trong phòng lại rơi vào yên tĩnh. Lại ngồi trong chốc lát, Tiêu Ngôn mới đứng dậy rời đi, Âu Dương Duệ đợi lúc anh đi đến trước cửa phòng mới gọi lại, “Nghĩ cách để Tạ Đông đi thăm cậu ấy, đưa chút đồ ăn và đồ dùng nữa.” “Em biết.” Tiêu Ngôn trả lời, trong lòng bất giác bi thương. Âu Dương Duệ đi đến gần anh, đột nhiên ôm chặt lấy anh, giọng nói trầm thấp, “Ngôn, anh không phải là anh trai tốt, anh xin lỗi, vì Tề Ninh anh có thể chẳng màng đến gì, cho nên, anh hy vọng em và Tạ Đông không bị cuốn vào, có một số việc anh muốn tự mình đối mặt.” Tiêu Ngôn ôm lấy tay của anh, đột nhiên mỉm cười, “Anh ngốc quá, em là em trai của anh, chúng ta chảy cùng một dòng máu, huống chi, dựa vào tính tình luôn lo lắng cho Tề Ninh của A Đông, anh cảm thấy có thể thuyết phục cậu ấy khoanh tay đứng nhìn sao?” Âu Dương Duệ bật cười, “Xem ra là anh suy nghĩ nhiều rồi.” Hai người ôm nhau thật lâu mới buông, Tiêu Ngôn nhìn người đàn ông trẻ tuổi trước mặt, nhẹ giọng nói “Mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi, anh.” Cho đến khi bóng của Tiêu Ngôn khuất sau cửa thang máy, Âu Dương Duệ mới xoay người vào nhà, căn nhà cực kì im lặng, như thể một phần mộ cực lớn không hề sức sống, anh đứng ở cửa, nhìn căn phòng anh ở chưa đến một năm mà đột nhiên muốn cười, người ta nói thế sự vô thường, nào biết khi cuộc sống muốn hủy diệt một người, thì chỉ mất chốc lát mà thôi. — Tiêu Ngôn tìm lúc hẹn Bạch Vũ và Phương Giản ra gặp mặt, Tạ Đông cũng đi theo. Có một số việc thực khó để bắt đầu, Tiêu Ngôn trầm mặc gần một giờ, mới bắt đầu chậm rãi nói chuyện. Mỗi một lời anh đều phải gằn rất nặng, tốc độ nói chuyện rất thong thả, Bạch Vũ và Phương Giản từ lúc đầu khiếp sợ đến không dám tin rồi đến phẫn nộ chẳng qua chỉ mất nửa giờ ngắn ngủi, Tạ Đông vẫn ngồi ở một bên không lên tiếng, nhưng nắm tay siết rất chặt. Cậu quả nhiên không nhìn lầm người, người kia yêu A Ninh đã đến mức không thể yêu thêm. Có thể được một người như vậy yêu sâu đậm, là phúc của A Ninh, cũng là phúc của thị trưởng. Chỉ mong trời cao mở mắt, cho hai người đó có thể thành thân thuộc, cả đời mạnh khỏe. Đây là nguyện vọng tha thiết chân thành nhất của Tạ Đông lúc này. Thường thường nguyện vọng càng thật lòng càng không có khả năng thực hiện, kết quả điều tra của Bạch Vũ rất nhanh đã có. Hung thủ hại chết Tề Hạ là Lý Lượng. Lý Phong bị Tề Ninh ngộ sát. Đây là một âm mưu đã được bố trí từ lâu. Toàn bộ chứng cớ đều hướng về một người, một người cao cao tại thượng, nho nhã đáng kính, một viện trưởng viện kiểm sát trung ương được quân chúng nhân dân tin tưởng — Trần Bách Nhiên. “Vậy có thể lý giải là, Lý Phong chỉ là một quân cờ mà Trần Bách Nhiên dùng để bỏ tù Tề Ninh bằng tội danh giết người?” Tạ Đông siết chặt kết quả điều tra trong tay, thấp giọng nói. Bạch Vũ gật gật đầu, “Lý Lượng cướp Tề Hạ khỏi tay Lý Phong, rồi đổ tội danh giết Lý Phong lên đầu cậu ấy, Tề Ninh đã mất đi lý trí, hiển nhiên không thể phán đoán ra ai là hung thủ, cho nên, liền tạo thành kết quả Lý Phong bị ngộ sát, sự thật chứng minh, Trần Bách Nhiên là một cao thủ đánh cờ, ông ta chỉ cần nói mấy câu, là có thể làm cho đối phương không thể đánh trả, sau đó giành được thứ ông ta muốn.” Bạch Vũ vừa nói xong, những người còn lại đều không nói chuyện, không khí có chút nặng nề, Tạ Đông đột nhiên nói “Nếu A Ninh biết trên đời này còn có một người sẵn sàng làm mọi chuyện vì cậu ấy như vậy, thì nhất định sẽ rất vui.” “Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy sẽ đau lòng hơn.” Phương Giản lãnh đạm nói, tầm mắt dừng ở máy tính trên đầu gối. Tạ Đông gật gật đầu, cúi đầu, “Cậu ấy nhất định sẽ rất khổ sở, vậy mới đúng là A Ninh.” “Dù sao đi nữa, nhất định phải nghĩ cách kéo ông ta xuống ngựa.” Tiêu Ngôn nhìn nhìn Bạch Vũ, tổng kết lại. “Vậy còn chờ gì nữa, giờ chúng ta lên Bắc Kinh tố cáo Trần Bách Nhiên thôi!” Tạ Đông nói liền muốn đứng lên, lại bị Tiêu Ngôn ngăn lại, “Bây giờ còn chưa được.” “Tại sao?” Tạ Đông sốt ruột hỏi. Phương Giản ngẩng đầu khỏi máy tính, “Những chứng cớ này đều được thu thập bằng những thủ đoạn phi pháp, không thể trở thành chứng cớ, cho nên, cho dù chúng ta hiện tại đi Bắc Kinh, cũng không có kết quả gì, pháp luật chỉ tin tưởng chứng cớ.” “Vậy phải làm sao đây? Chẳng lẽ cứ để A Ninh tiếp tục ở trong đó? Chỗ đó đâu phải cho người ở, giờ A Ninh gầy chỉ còn da bọc xương, sắc mặt tái nhợt đến đáng sợ, tôi không muốn thừa nhận cái người mặt xám như tro tàn, ánh mắt ảm đạm kia là Tề Ninh tôi quen.” Tạ Đông cắn răng nói, cảm xúc bất ổn, Tiêu Ngôn vội vàng kéo cậu vào trong lòng, an ủi, “Chúng ta nhất định sẽ cứu được Tề Ninh.” — Ngày 15 tháng 9. Tháng thứ ba sau khi Tề Ninh bị bỏ tù, Lý Lượng được phát hiện chết ở trong nhà mình, khi chết toàn thân trần trụi, trên người không có một khối đầy đủ da thịt, ánh mắt trợn to, vĩnh viễn không nhắm được. — Ngày thứ ba, Âu Dương Duệ thiếu chút nữa chết ở trên giường Trần Bách Nhiên. “Tiểu Duệ, tôi không ngờ em sẽ phản kích.” Trần Bách Nhiên đứng ở đầu giường, cúi nhìn người đàn ông nằm xụi lơ trên giường. Âu Dương Duệ ngước mắt nhìn hắn một cái, hơi hơi mỉm cười,“Thầy, chuyện ông không ngờ được còn nhiều lắm.” Kiểm sát trưởng nắm tóc của người trên giường, cắn răng nói “Nếu muốn thằng nhóc kia không chịu khổ, thì tốt nhất nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu không, tôi không dám cam đoan sáng ngày mai em có nghe được tin nó chết hay không đâu, nguyên nhân là sợ tội tự sát.” Nghe vậy, Âu Dương Duệ sững lại, nhưng không nhiều lời. Trần Bách Nhiên vừa lòng cười cười, cúi đầu hôn lên gương mặt anh tuấn kia một cái, rồi mới vừa lòng rời đi. — Thời gian, chậm rãi trôi qua, thong thả như rùa bò, gian nan khắc sâu quá khứ. — Mùa hè năm thứ ba, thị trưởng 28 tuổi, thế sự đã tạo thành dấu vết trưởng thành và thâm trầm trên gương mặt anh tuấn của anh, anh không hề mỉm cười, trên mặt vĩnh viễn chỉ có một vẻ mặt, một loại tên là không có cảm xúc.
xin chào thị trưởng đại nhân