Tính ghen tuông và sự bướng bỉnh phá vỡ những mối quan hệ vợ chồng. Thứ đẹp nhất cũng là thứ đau khổ nhất đó chính là tình yêu! Thứ cao quí nhất, cũng là thứ ti tiện nhất chính là hôn nhân và gia đình. Xã hội tốt thì gia đình càng tốt, gia đình tốt thì xã hội mới tốt. Những câu châm ngôn hay về gia đình Những Câu Nói Hay Tiếng Anh
Đọc Tâm buông bỏ đời bình an, và cuốn bước chậm lại giữa thế gian vội vã thật sự thấy tâm trạng rất tích cực. Giữa cuộc sống đầy bon chen này rất cần những khoảng lặng từ cuộc sống, cuốn sách này sẽ giúp tâm hồn chúng ta an nhiên hơn.
2. Độc giả UYÊN NGUYỄN review sách Buông Xả Phiền Não. Mặc dù có những việc mình thấy khá phiến diện, như là chê trách những người ko theo quy chuẩn đạo đức của tác giả một cách khắt khe (như là người có tâm kiêu mạn thì bị quy là người không biết trời cao đất
Nếu biết rằng em đã lấy chồng. Anh mừng biết mấy em biết không. Bao năm quen biết, bao năm mệt. Tính ra cũng khổ mấy năm ròng. Nếu biết rằng em đã lấy chồng. Không buồn, không trách chỉ ước mong. Ðãi được chồng em nhậu một bữa. Ðể cám ơn chàng lãnh dùm gông. SCR.VN
Trước em đọc cuốn gì ý cho rằng thực chất quan điểm là một loại kí sinh mà con người là vật chủ, nó có thể lây lan, tồn tại rất lâu. nhà phật họ gọi là ko nên sân si, buông bỏ đấy. chubehayhoi. 32 ngày trước. 0. 0 Em đọc để copy mang sang chỗ khác bác ạ . Em
. Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Nữ Phụ, Xuyên KhôngNguồn thái FullSố chương 97Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Tên gốc Boss lúc nào cũng dính taEdit JeongieThể loại Xuyên nhanh, nữ phụ, YYMột câu chuyện tình yêu nữ chinh cường hãn, luôn theo chủ nghĩa độc tài, muốn nam chính phải làm xem mình....Một đối thoại ngắn giữa hai nhân vật cũng đã cho người đọc hình dung được nào câu chuyện.[Boss leo lên giường tôi]Nhan nữ vương Lên giường em là người của em, đi theo em!Boss mỉm cười- -Xuyên qua trở thành nữ phụ trong thế giới tiểu thuyết, không sao hết, chẳng qua chỉ đổi nơi ở mà nếu như đoạt lấy số mệnh của nữ chính thì sao?Tinh Nhan suy nghĩ rồi nở nụ cười, đấu với ông trời, cũng vui đấy."Nhan Nhan, anh có dao."Boss mỉm cười, "Mài xong rồi."- -‖ Nữ hoàng xinh đẹp vs ảnh đế dịu dàng chiều vợẢnh đế Dung à, cách khiến đối phương chú ý như học sinh tiểu học ấy của anh không theo đuổi vợ được đâu!‖ Cô chủ nhà giàu tùy hứng vs anh trai của chồng sắp cướiLàm sao bây giờ, hình như em... thích anh mất rồi ~‖ Tiểu hòa thượng vs Nữ ma đầuTiểu sư phụ, ta có đẹp không?
Trông ông Qúy ôn hòa, điềm đạm là thế nhưng thật ra là một người làm việc vô cùng mạnh lộn trên thương trường bao nhiêu năm, nếu tác phong làm việc của ông mà yếu đuối thì bà Qúy chắc cũng đã bán của hồi môn như bà Thịnh bảo từ hôn, ngày hôm sau ông lập tức qua nhà họ Thịnh trả lại sính Thịnh tức đến nỗi ném vỡ một cái lấy lại tinh thần, bà nhịn cơn giận xuống, hoang mang vội vàng chạy đến nhà họ Qúy."Bà sui à, sao sáng nay ông sui lại mang trả sính lễ thế?"Bà Thịnh cầm sính lễ ngồi xuống sofa, "A Lê đã làm gì khiến Nhan Nhan tức giận ư?"Ông Qúy đã đi làm, thấy bà Qúy không nói gì, bà ta không hề ngại ngùng, nói tiếp, "Đừng lo, về nhà tôi sẽ dạy lại nó.""Thằng nhóc này cũng thật là, hai ngày trước nó còn bảo tôi đối xử tốt với Nhan Nhan một chút, nó không muốn xảy ra chuyện mẹ chồng nàng dâu, thế mà hôm nay lại khiến Nhan Nhan giận dỗi."Nói xong bà ta bật cười, giống như đang nhớ lại tình cảnh lúc ấy."A! Nhan Nhan đến đây con! Nhanh nào!"Bà ta lắc lắc đầu, vừa thấy Nhan Nhan từ trên lầu bước xuống liền tỏ vẻ yêu thương."Bà sui, bà nói xem, Nhan Nhan chúng ta tốt như thế, sao lại khiến người khác ghét bỏ được, làm gì có chuyện mẹ chồng nàng dâu...Con trai tôi không phải lo xa quá sao?"Lúc Tinh Nhan đi xuống nhà thì nghe được mấy lời này, nhịn không được mà like cho cái mặt quá dày của bà nói đến thì thôi, sự nhẫn nhịn của bà Thịnh mà đứng thứ hai thì không ai đứng nhất, lúc trước vợ của ông Thịnh còn sống, bà ta chịu đựng cả mười năm trời không hề xuất đầu lộ diện, đến khi vợ người ta bệnh nặng, bà ta liền xuất hiện mang theo đứa con trai của mình tiến vào nhà họ như bà ta ngồi trước mặt mẹ Quý lúc này, rõ ràng là tức muốn chết nhưng vẫn phải tỏ vẻ dịu dàng, hiền hậu, hoàn toàn không còn vẻ mặt cứng đờ đầy giận dữ của ngày hôm đây không phải là chỗ công chúa nhỏ lên mặt bà Qúy đầy lạnh bà không nghe con gái mình nói, nếu tối qua không xem qua đoạn phim mất cả đêm mới tìm được, chỉ nghe bà Thịnh nói thôi e là bà vẫn còn nghĩ Thịnh Lê rất tốt, biết thương yêu Nhan Nhan nghĩ rằng con gái mình gả sang đấy sẽ rất hạnh phúc, có chồng yêu thương, mẹ chồng thì tâm tiếc."Đừng nói nữa."Bà Qúy lạnh lùng cắt ngang, bình thường bà là một người phụ nữ dịu dàng, nhưng dịu dàng cỡ nào mà gặp người muốn hãm hại con gái mình thì đều sẽ xù lông lên hết thôi."Chuyện này không cần nói nữa, từ hôn thôi, mấy người đồng ý cũng được, không đồng ý cũng thế, sáng nay báo đã đăng thông báo rồi."Đối với gia tộc bọn họ, kết hôn không phải là chuyện riêng của hai người, cho nên đăng báo về chuyện từ hôn cũng là lẽ đương Qúy đã tính hết rồi, nếu nhà họ Thịnh cản trở, có báo chí đứng ở giữa, dù bọn họ có trở mặt ầm ĩ thì cũng không cần sợ, chỉ là trong lúc đó, trong mắt mọi người, tên của Tinh Nhan và Thịnh Lê vẫn sẽ bị cột chặt với không muốn để Thịnh Lê còn gắn mác chồng sắp cưới của con gái cưng của bằng đánh một trận lớn, đưa chuyện lần này lên báo, nguyên nhân ra sao thì mọi người tự biết, càng mơ mơ hồ hồ thì càng hấp dẫn dân mạng tìm hiểu, ông không thèm ra muốn làm sáng tỏ chuyện này, không tin thì cứ việc điều tra, điều tra ra rồi mà vẫn không chịu tin thì không cần để ý đến mấy người bằng chứng mà không dùng, không lẽ ngồi chờ người ta kiếm chuyện bôi đen con gái nhà mình rồi mới lấy nó ra để thanh minh, đó không phải là cách giải quyết, mà là ngu dù có rửa được nỗi oan thì mấy lời mắng chửi ấy cũng không biến không hề phủ nhận giới giải trí đôi lúc cần những thủ đoạn thế này, nhưng đây là con gái ông, ông sẽ không buông khi bà Qúy nói xong, bà Thịnh im lặng một lúc, suy nghĩ thế nào cũng không thông, sau đó vẻ mặt lại trở nên ôn hòa, trông có vẻ tiếc nuối."Thật sự phải làm đến nước này sao? Lúc trước Nhan Nhan thích A Lê như thế, còn bảo phải sinh hai bé trai, một đứa theo họ Qúy, hai bé gái..."Chưa dứt lời đã khiến mẹ Qúy nổi lúc trước thích Thịnh Lê như thế, ngay cả em bé cũng muốn sinh...lúc ấy Thịnh Lê cũng không hề phủ nhận, còn bây giờ thì sao??Tinh Nhan không định ngồi xuống."Mẹ ơi."Cô hôn mẹ Qúy một cái, dập tắt cơn giận của bà, nhỏ nhẹ nói, "Mau chúc phúc cho con đi, con sắp theo đuổi con rể của mẹ này!"Bà Qúy bật cười, gương mặt đang kéo căng bỗng chốc mềm mại hẳn, bất đắc dĩ nhìn cô, "Con đó!""Đi đi." Bà chỉnh lại mũ cho cô, "Bảo quản gia đưa con đi."Công chúa nhỏ nâng cằm lên, không thèm quan tâm vẻ mặt bà Thịnh bên cạnh, xách cái túi màu hồng phấn của mình lên rồi ra khỏi vừa rời khỏi, bà Qúy bỏ tách trà xuống, "Nếu bà Thịnh không còn chuyện gì nữa thì tôi không tiễn nữa."..."Phó tổng, có một cô gái nói muốn gặp anh."Gịong của cô lễ tân rất dịu dàng, không hề nhận ra vẻ khó xử trong lòng, "Cô ấy nói, cô ấy là...em dâu tương lai cũ của anh."Quan hệ thật rối rắm...Là một nhân viên lễ tân chuyên nghiệp, dù trong lòng thầm mắng mình xui xẻo thì trên mặt vẫn phải mỉm đây là công việc hàng ngày của đàn ông căng mặt lại, hạ tầm mắt, "Ừ."...Ừ là sao? Cho lên hay không cho lên? Cô lễ tân thầm mắng vài câu, giọng nói càng ngọt ngào, "Ý của phó tổng là, để cô ấy lên đó ạ?"Nếu cô hiểu sai, đến lúc đó anh tùy tiện cho cô một lí do nghỉ việc thì cô biết tìm ai khóc bây giờ."...Ừ." Thịnh Ngự trầm giọng, tiếp tục ừ một người như bọn họ, xem báo buổi sáng là chuyện thường tình, cho nên anh đã biết từ sớm chuyện nhà họ Qúy và họ Thịnh hủy bỏ hôn viên lễ tân đáp lại, "Dạ vâng."Nở một nụ cười tiêu chuẩn, cô bé lễ tân nhìn cô gái trông như một cô công chúa trước mặt, nhẹ nhàng nói."Làm phiền cô quá, phó tổng đang chờ cô trên lầu, chúc cô có một ngày vui vẻ."Tinh Nhan nhẹ nhàng lắc đầu, không cảm thấy cô ấy làm như nhớ đến điều gì, cô kéo mũ xuống, đôi môi đỏ mọng nở một nụ cười, ngón tay đặt trên môi vuốt ve, giọng điệu mờ ám, "Sẽ."Nhất định rồi, sẽ vui vẻ mà~Ngón tay trắng nõn, đôi môi đỏ hồng...Nhìn theo bóng dáng đang rời đi, nhân viên lễ tân thở phào nhẹ nhõm, má nó, cái gì gọi là phong tình vạn chủng, cuối cùng cô đã gặp được dâu tương lai cũ...nhà họ Qúy và nhà họ Thịnh đã giải trừ hôn ước?Cho nên...mắt của cậu hai nhà họ Qúy bị mù rồi ư??Nhân viên "Thịnh Thế" bọn cô không ít lần nhìn thấy cô trợ lý bên cạnh Thịnh nhị thiếu, nói thật, dáng vẻ như canh suông mì sợi, chỉ có đôi mắt được coi là đẹp, đã thế còn thường xuyên nhăn mũi, chu miệng, suốt ngày làm nũng giận rồi, có lẽ là do tình yêu của bọn cô quá sâu nhìn của cậu cả đúng là quá tốt....Tinh Nhan đã khuất bóng không quan tâm cô ấy đang nghĩ lên lầu cô liền trực tiếp mở cửa phòng làm mắt đã thấy đàn ông đang cầm ly nước với khớp xương rõ ràng, anh đang đứng trước bình nước nóng khuấy khuấy gì tây đen ôm lấy đôi chân dài mạnh mẽ kia, vai rộng eo thon tạo thành một hình tam giác ngược được bao bọc bởi tây trang, chỉ nhìn bóng anh thôi cũng tràn đầy quyến như nhận ra có người đang nhìn, Thịnh Ngự xoay bỗng nhiên ngẩn mắt nóng bỏng chạy dọc trên cơ thể anh, chỉ hận không thể lột sạch quần áo của anh, Thịnh Ngự nắm chặt cái ly trong tay, anh bước đến bên bàn làm việc rồi ngồi anh căng ra, hỏi cô, "Có chuyện gì?"Tinh Nhan cởi áo khoác, nhìn giá áo bên cạnh, vừa sắp xếp vừa trả lời, "Không có gì."Cuối cùng cô đặt áo khoác của mình ở phía dưới áo của anh, cô lơ đãng để tay áo của anh vòng qua thắt lưng nhét vào túi áo nhìn cái mắc áo từ xa trông như hai người, người đàn ông đứng phía sau người phụ nữ, cánh tay ôm lấy thắt lưng cô, như đang ôm cô vào hầu Thịnh Ngự di đàn ông dời mắt, bưng ly cà phê lên uống một khí ngắn gọn ẩn chứa sự lạnh lùng, "Nói đi."Tinh Nhan vờ như không thấy, chậm rãi bước tới, ngồi xuống cạnh anh, nhìn cà phê trên bàn, như cười như không kéo dài giọng, "Anh là đồ keo kiệt.""Em tới lâu như vậy, chưa uống được miếng nước nào."Cô không cần anh giúp, môi đỏ cong lên, tự mình tìm được một cái ly trong cái ly của cô và anh trông giống nhau như mắt cô sáng bừng, Tinh Nhan chậm rãi xoay cái ly, đến khi hai cái ly cùng một góc độ, cô cúi đầu nở nụ đàn ông tròn mắt nhìn cô chậm rãi in dấu son môi bỗng nhiên tê phê trong tay anh xém tí nữa đổ ra biết qua bao lâu, người đàn ông lấy lại tinh thần, nghiêng mặt sang chỗ khác."Đừng trêu chọc tôi..."Anh ràng kế bên mắc áo còn trống thế mà còn cố ý xếp áo thành kiểu đó."Em không có trêu..."Tinh Nhan cong môi, vừa nói vừa bước đến cạnh cửa, quan sát ổ khóa một hồi rồi lại nghịch một khóa cửa trong căn phòng yên tĩnh càng trở nên vang dội."Cạch"Sóng lưng người đàn ông bỗng thẳng giày cao gót ngày càng gần, nhịp tim ngày càng nhanh,Giọng nói nhẹ nhàng quanh quẩn bên tai anh, "- là thích."
...Thế nên, nói rồng là loài bò sát bốn chân cũng không có gì họ chưa nói hết đã bị nghẹn họng, ngơ ngác nhìn anh, anh họ thế mà lại thừa nhận...Không lẽ sau khi lên cấp rồi bị thương ở đầu luôn hả?Sau khi Lam Vực nói xong cũng cảm thấy không đúng, anh không hiểu tại sao mình lại nói mất tự nhiên, nói, "Đi thôi."Nhìn bóng lưng lạnh lùng ấy, không một ai dám tiến lại gần....Thân thể của Tinh Nhan ở thế giới này rất tốt, dù đã đi xa nhưng cô vẫn có thể nghe rõ hai người bọn họ đang nói dừng bước, khóe miệng bất giác cong lên, cảm giác tức giận vừa nãy cũng biến mất như anh thông Nhan dựa vào trí nhớ đi thẳng về tẩm cung của mình, nhìn thấy mấy đồ vật dọc đường giúp cô tăng thêm không ít kiến loại hoa cỏ, có loại rất quen thuộc, cũng có loại chưa từng xuất hiện trên thế giới này, nhưng kì lạ là cô lại có thể gọi tên nó vô cùng dễ dàng...thậm chí còn biết tác dụng của nghĩ một hồi, Tinh Nhan liền hiểu ra, có lẽ là do nguyên nhân mình bị mất ký biết nhiều kiến thức hơn thật là Nhan mím môi, ánh mắt vô cùng rạng tẩm cung, quản gia gõ cửa rồi dâng trà lên, "Tâm trạng bệ hạ có vẻ rất tốt?"Quản gia này là người hầu trong hoàng gia, tận mắt nhìn Tinh Nhan trưởng thành, tình cảm đối với Tinh Nhan khỏi cần phải nói, những người khác không dám trêu chọc cô nhưng ông ấy có thể đùa vài câu."...Tâm trạng ta tốt lắm à?"Cô còn vừa mới tức giận xong, thậm chí còn ra tay đánh gia đặt tách trà nóng lên tay cô, sau đó tủm tỉm chỉ chỉ khóe môi cô, "Khóe miệng bệ hạ đang cong lên kia kìa."Tinh Nhan sờ sờ khóe miệng của mình, bình tĩnh lại rồi suy nghĩ gì gia chỉ nói thế rồi cười tủm tỉm đứng một bên chờ cô hoàn Nhan lấy lại tinh thần, nhìn thấy ông còn đứng đó bèn hỏi, "Có chuyện gì sao?""Nguyệt điện hạ..." Lo bệ hạ nhà mình quên mất Nguyệt điện hạ là ai, quản gia biết ý giải thích, "Là tứ điện hạ dịu dàng ngoan ngoãn kia ấy."Tinh Nhan buồn cười nhìn vị quản gia khẩu phật tâm xà của mình, dịu dàng ngoan ngoãn...thật dễ nghe làm sao...Chẳng qua là tự ti mà thôi, Nguyệt Lan Đa thích co ro lại một góc, quả thật nguyên thân của cô không nhớ kỹ người này cho Nhan khoát khoát tay ý bảo người đến."Vâng, bệ hạ." Quản gia hành lễ rồi lui cô thì biết rõ cô tình người này không xấu, cũng không làm gì có lỗi với Đế Quốc, chẳng qua là do cô ta không có năng lực mà cô gái mặc đồ theo phong cách lolita bưng một cái khay đi tới, vẻ mặt đầy mong chờ và hồi hộp bất thức ăn hấp dẫn bay tới."Hoàng...hoàng tỷ..."Tinh Nhan ngồi sau bàn, ngẩng đầu bình tĩnh hỏi, "Chuyện gì?"Giọng nói tuy mang theo áp lực nhưng không hề chứa đựng sự bất Nguyệt nhẹ nhàng thở ra."Không có gì, ta vừa mới xuống bếp làm thức ăn, không biết hoàng tỷ đã ăn chưa nên mang đến cho tỷ.""Hoàng tỷ nếm thử đi...""...Ừ." Ngửi thấy mùi đồ ăn, Tinh Nhan hơi dừng lại, không từ chối, chỉ nhìn cô ta rồi nói, "Cùng ăn đi."Thời đại này không có người thử độc, đũa của nữ hoàng dùng chính là vật thử độc mạnh Nguyệt nghĩ nghĩ rồi ngồi một người hiện đại, dù xuyên đến một nơi xa lạ thì không thể không cẩn thận, tuy biết nơi đây là Đế Quốc nhưng được tiếp thu nền giáo dục của thế giới hiện đại suốt 20 năm, có vài chuyện cắm rễ trong lòng cô dụ như tự lập, tự ta nhìn Tinh Nhan ăn hết, mới mở miệng hỏi dò, "Hoàng tỷ thấy sao?"Tinh Nhan lau miệng, đột nhiên hiểu ra mục đích của nữ mỉm cười, "Tay nghề của hoàng muội rất tốt.""Vậy..." Lý Nguyệt hít thật sâu, bất an hỏi, "Vậy hoàng tỷ thấy...ta có thể mở cửa tiệm không?"Đối với cô ta đây chỉ là một nơi xa lạ, cũng không có tình cảm gì nhiều, chuyện quen thuộc nhất chính là nấu ăn. Chỉ những khi nấu ăn, cô ta mới có thể bình tâm lại mà cảm nhận sự quen thuộc này."Đương nhiên rồi." Tinh Nhan gật đầu, nhắc nhở, "Có gì không hiểu có thể nhờ đến người bên cạnh."Mọi người ở đây đều có thể thức tỉnh linh thú, nhưng cũng có rất nhiều loại, có loại thích hợp sử dụng trên chiến trường, có loại phù hợp với phương diện khác. Linh thú do nữ chính thức tỉnh có thể giúp ích cho cô ta trên phương diện Quốc không cấm các điện hạ kinh doanh, huống chi đầu bếp ở thế giới này có địa vị rất cao, bọn họ có thể chế biến côn trùng đã được dược sư tinh luyện thành thức Tinh Nhan đồng ý, mọi sự lo lắng của Lý Nguyệt đều tan biến, ánh mắt cô ta bừng sáng, cảm thấy rất yên hoàng đã đồng ta có thể quay lại làm đầu bếp, có thể làm bất cứ món gì mình đúng là một chuyện tốt.***Sau này, nữ chính dường như thay đổi hoàn toàn, từ một người lo lắng, dè dặt đã trở thành một người lòng đầy mong Tinh Nhan cũng không gặp cô ta phải nữ chính mất tích, mà là do Tinh Nhan đã nhốt mình trong cung ròng rã một tuần lễ để tiếp thu những kiến thức có liên quan đến việc cai trị đất dù trước đây cô không có kinh nghiệm cai trị đất nước, nhưng cô trời sinh có thiên phú, nên cảm thấy chuyện này không khó chút lúc cô học hỏi ở trong cung thì mấy người bên ngoài cũng không hề nhàn nghị giao lưu được cử hành tại học viện Đế Quốc, vì lãnh đạo rất xem trọng hội giao lưu lần này nên yêu cầu rất nghiêm khắc, vì thế có rất nhiều chuyện cần phải để ý...ngoài ra còn phải chốt danh sách những người tham gia hội nghị giao hệ giữa hai nước không được tốt, mấy năm nay không hề có tiến triển, cho nên hội nghị không cần gấp, chuyện gì đến thì cứ đến người dưới tay Lam Vực phải phụ trách việc đảm bảo an toàn nên dạo này bọn họ rất bận Lam Vực là nguyên soái thì anh vẫn phải đích thân xử lý những chuyện hôm nay, khi phó quan vừa đến nhờ hắn ký tên thì phát hiện vẻ mặt người đàn ông trước mặt bỗng nhiên thay đổi, văn kiện vừa ký được một nửa thì người đã biến mất không thấy đâu chỉ để lại một câu, "Lên cấp."Ngay cả mấy lời trấn an cũng không kịp để quan nhíu mày, vội vã đi tìm quân xảy ra chuyện gì? Rõ ràng nguyên soái vừa mới lên cấp xong!Quân y cũng bất lực, mấy người bọn họ nhìn nhau, cuối cùng chỉ có thể lựa chọn tin tưởng nguyên soái nhà mình....Vào một đêm nọ, bên ngoài mưa gió ầm ầm, tựa như Long Môn được mở ra, linh khí lượn lờ xung quanh, ánh sáng xé toạt chân sấm vang lên không dứt khiến người ta tâm phiền ý người ngơ ngác nhìn chằm chằm lên trời, trên mạng cũng bàn tán chuyện này vô cùng sôi Nhan vừa nhận được tin nguyên soái có lẽ sẽ không có mặt tại buổi giao lưu, nhưng không ai nói rõ nguyên nhân vì xoa xoa hai hàng chân mày, vừa mở cửa ra nhìn lên bầu trời thì trên tay chẳng biết khi nào nước mưa ào ào đổ xuống, khiến cô vô cùng phiền sấm càng lúc càng to, mưa ngày một lớn hơn, ngay lúc cô nhìn ra thì có một tia sấm xẹt lên giữa bầu nhiên vang lên một tiếng kêu thảm Nhan hoảng sợ, trong lòng có cảm giác đau đớn không thể nào tưởng tượng như, có ai đó bị lúc này, hạt châu màu xanh trên cổ tay cô đột nhiên lóe sáng màu xanh vừa sáng lên, một cơn gió vây lấy cô, sau đó chợt nổi gió to hơn, rồi vọt thẳng về hướng tia sấm nháy mắt, nó đã biến hợp ở chỗ, hạt châu vừa biết mất không bao lâu, sự lo lắng nãy giờ của cô cũng dần biến mất Nhan sờ sờ cổ tay, khép hờ mắt che giấu cảm - Chờ anh đi tìm em...Trùng hợp nhiều lần thì không còn là trùng hợp phải...giống như cô suy nghĩ hay không?...Cùng lúc đêm tối, một bóng đen xuất hiện nhưng đội tuần tra không hề phát hiện ra điều bất hắc xà vung đuôi, bò về hướng này, nhưng ánh mắt nó mơ mơ màng màng, giống như không hiểu vì sao mình lại đến nhìn kỹ sẽ thấy, đây không phải là hắc xà, trên đầu nó còn có sừng, làn da bị vỡ ra lấp lánh kim quang...Hơn nữa ở phần bụng còn cái vài cái móng vuốt nho Hắc nhìn người đang nằm trên giường, tự nhiên bò lên, duỗi thân trườn vào trong thấy không đúng, mấy cái móng vuốt nho nhỏ của nó bám vào quần áo của cô rồi bò lên trên, cái đuôi cuộn lại trong lồng ngực của cô, ngóc đầu nhìn người đang say hài lòng đung đưa cái đuôi đập "bẹp bẹp" vài cái rồi bị đánh mềm, thích giảLam Vực Hu hu, mềm quá đi!Tinh Nhan Anh chết chắc rồi!
Đau đớn từ môi truyền đến, mùi máu tươi ngập tràn trong khoang miệng, hoàn toàn không phải là mùi vị đáng thưởng hai người lại không thèm để lưỡi giao nhau, trong em có anh, trong anh có em. Cảm giác lạnh lẽo và nóng bỏng hòa tan vào nhau mang theo cảm giác độc nhất vô nhị của đối phương, cảm giác có được anh xông thẳng lên đầu khiến đầu óc cô trống - Càng là người ôn nhu thì càng che giấu ham muốn chiếm hữu càng lúc người đàn ông ôm chặt cô gái trong lòng định tiến thêm một bước, vòng eo của người nằm trong ngực bỗng nhiên thay đổi... dáng vẻ không đúng cho đàn ông mở mắt ra, ngay lập tức dừng động chân mình là... không trung ư???Người trước mặt không chỉ cao hơn gấp đôi, eo thô như thùng phi, mà chiều cao ít nhất là 2 mét rưỡi. Mà đây không phải là trọng điểm, trọng điểm là Tinh Nhan đang ôm eo rối đến đột nhiên biến thành khổng lồ, cánh tay lại ôm anh...Thế là Cố Dụ bị cô vợ mình ôm như ôm búp bê!!!Trời!Dù Cố Dụ có tỉnh táo cách mấy thì bây giờ cũng cảm thấy choáng hai mét rưỡi đang bế một người 1 mét 8, chênh lệch hơn 70 cm, cộng thêm cơ thể tráng kiện và mảnh mai, nhìn thế nào cũng thấy Tinh Nhan như đang ôm búp bê Dụ im lặng, mắt lớn mắt nhỏ nhìn Tinh là mắt lớn trừng mắt nhỏ......Sau khi Tinh Nhan biến lớn, đôi mắt cũng to im lặng một hồi, trong mắt ánh lên ý cười, vẻ mặt không thay đổi nghiêng sang một bên như không muốn giải tự nhiên nâng mông anh lên, điều chỉnh lại tư thế cảm rất Dụ...Cố Dụ đại nhân từ trước đến giờ luôn luôn tỉnh táo, vẻ mặt như muốn nứt ra.***Trần Nhị và Lý Khuê cũng nhìn ấy là do Cố Dụ và Tinh Nhan không kiềm chế được, Trần Nhị và Lý Khuê kích động khi thấy lão đại nhà mình tỉnh lại...Yên lặng một chút, lại yên lặng rút chân đó thấy Cố Dụ càng lúc càng dùng sức, đều là đàn ông, bọn họ liền hiểu Nhị và Lý Khuê...Đúng là mở rộng tầm thu dọn đồ đạc trước đứa Zombie không biết bọn họ đang làm gì, thấy ba mình tỉnh lại thì gầm gừ trong cổ họng, vội vã muốn sang bên bấy giờ Trần Nhị và Lý Khuê mới giật mình nhớ ra mấy đứa cháu!"Không được nhìn!"Con nít không được nhìn! Bọn họ nhanh chóng che mắt mấy đứa cháu Nhị đưa tay lên định che mắt bọn Zombie thì mới phát hiện...... Anh ta không với ngón tay giơ lên chỉ tới mũi của nó. Đang đấu tranh có nên tiếp tục che mắt bọn nó hay nên rút tay về, Trần Nhị tái xanh mặt mày, sau đó đỏ mặt, rồi nhuộm đen...Anh ta cảm thấy phẫn nộ giống lão đại nhà mình, cao thế để làm gì hả?Zombie phát tướng có thể có chiều cao tối thiểu là 2 mét 3 trở lên, Lý Khuê còn đỡ, Trần Nhị chỉ cao có 1 mét 7, thấp hơn gần 60 cm, càng tăng thêm khoảng cách giữa hai chú hệt lão đại nhà bọn họ, đều trở thành búp không khí trở nên lúng khi anh ta quay sang nhìn lão đại và chị mặt của Trần Nhị... từ "Tôi vừa nhìn thấy cái gì vậy, có phải mắt tôi bị mù rồi không?"Đến "Không có khả năng, không thể tin được. Có lẽ còn đang mơ ngủ. Tôi không tin tôi không tin.""Cảm thấy không được khỏe, thế giới quan bị thay đổi rồi. Hoảng hốt. Tôi không sai, cả thế giới mới sai"Cuối cùng cảm thấy "Đột nhiên phát hiện không chỉ mình mình bị tổn thương. Cảm thấy tốt hơn nhiều rồi. Vui quá. Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha."Lý Khuê đứng ngoài nhìn mà gãi gãi đầu, không lẽ bị đả kích đến nổi tinh thần bị rối loạn luôn rồi?...Bên này Cố Dụ và Tinh Nhan giằng co một hồi, vẻ mặt trở nên bất đắc rồi, anh cưng chiều cắn lên môi cô một làm sao lần nhìn thấy cô, chỉ một giây thôi trái tim anh đã hóa thành một hồ ư, không thể xuống tay ư, không mắng giận, muốn chiến tranh lạnh, anh đều không không nỡ nổi giận với cô, cũng không nỡ chiến tranh lạnh với cô, có thể ở bên cạnh người mình yêu từng phút giây đều rất quý báu, anh luôn trân suy nghĩ kỹ lại, cũng chỉ là một tư thế mà thôi. Bọn họ lại thân mật như cô không ôm anh lên, anh sẽ không thể nào hôn cô dễ dàng như khi nghĩ như thế, anh đã chấp nhận sự thật, mặc dù tư thế có hơi cứng chuyện Tinh Nhan xấu hay đẹp, Cố Dụ chưa bao giờ quan Nhan cảm thấy muốn đùa anh một chút, nhưng khi thấy sự cưng chìu trong mắt anh, cô cọ cọ lên mặt anh, lấy lại bình tĩnh rồi biến lại như cố ý, giống như đang ban ơn cho anh, "Hôn nè!"Nếu có thể, cô vẫn muốn ngủ trong nhà của bọn cười trong mắt người đàn ông càng sâu, anh đáp lại cô, "Được."Nhìn kỹ sẽ thấy, dáng vẻ nữ vương của Tinh Nhan không hề xa lạ, cô bây giờ có cảm giác như cô gái nhỏ được cưng với người ngoài, cô vô cùng mạnh mẽ, nhưng đối với người yêu, cô không còn là nữ vương cao cao tại thượng, cô sẽ lười biếng, sẽ ỷ lại, muốn trêu chọc người mình yêu, không phải cô thay đổi, mà là do cô có nguyện ý hay Nhị thấy bọn họ nắm tay nhau đi ta bất ngờ phát hiện, vẻ mặt lão đại không có gì là ngại ngùng như anh ta nghĩ, ngược lại còn mang theo ý người như chìm trong biển bong bóng màu này... không vui chút Nhị đẩy mắt kính, sự vui vẻ tự dưng biến nghĩ cả bọn đều bị tổn thương. Ai ngờ chỉ có mình tôi nhận lấy đau đớn, anh không đau thì thôi đi, còn anh anh em em rải thức ăn chó cho tôi. Vẻ mặt Trần Nhị đen đứa Zombie xúm lại vây lấy Tinh Nhan bắt đầu xầm xì nói với bọn nó, bị cây ăn thịt người tấn công chỉ là chuyện nhỏ. Dù sao cơ thể sẽ biến lại như cũ khi đạt được cấp 5, những giác quan của cơ thể mới hồi phục lại, bắt đầu có xúc nó mới được cấp 4, cơ thể vẫn trong trạng thái hư thối, không nói đến chuyện trong máu có độc, có máu hay không cũng không chắc cần không đánh vỡ tinh hạch của bọn nó thì dù có mất tay hay gãy chân thì bọn nó cũng không có cảm giác đau đớn, nói chi là bị hút Nhan vuốt ve từng đứa, nói chuyện với bọn Dụ vỗ vỗ bả vai của Trần Nhị và Lý Khuê, hỏi thăm bọn khi hỏi thăm xong, bọn họ liền dẹp sang một bên, bắt đầu thu thập đồ trong thời kỳ tận thế, lúc nào cũng đối mặt với chém giết, bị thương là chuyện đương nhiên. Trong tình huống này, quan tâm lẫn nhau là điều cần thiết. Nhưng đều là người trưởng thành cả, không nhất định phải dính lấy nhau để thể hiện tình anh thấy nổi cả da gà chiếc xe tải đã bị dây leo hất tung lên, nó không quan tâm xe tải có sinh mệnh hay không, có hai chiếc bị gai nhọn đâm thủng bánh xe, có thể dùng xe còn lại không được may mắn như thế, cả chiếc xe đều bị ném nãy đàn dê và gà đang ở xe xe bị đập xuống đã biến dạng, đám gà và dê may mắn đều sống người bọn họ và đám Zombie bắt đầu mang đám gà và dê đem nhét vào hai cái toa xe còn giờ không còn tâm trạng thu thập đồ vật, mấy người bàn bạc xong liền nhìn về đám dây đeo la liệt trên mặt đất, không biết có nên mang về nhà không."Mang về làm gì?" Lý Khuê là đàn ông đầu óc đơn giản, không hiểu tại sao lại mang mấy thứ này về Nhị lại biết suy nghĩ hơn, "Mấy gai nhọn của nó có tác dụng làm tê liệt, lại rất chắc chắn."Nếu không phải bọn họ truyền dị năng lên đao thì có lẽ đao đã bị gãy đôi từ đời nào ta cảm thấy thứ này còn có tác dụng lại là, phải tận dụng Nhan không thèm để ý, còn Cố Dụ lại quan sát kỹ đám dây leo trên mặt đất."Dây leo này..." Anh trầm ngâm một lát rồi nói, "Chắc là có chứa năng lượng."Tinh Nhan ăn tinh hạch, có lẽ cũng sẽ ăn cái này. Mang về làm đồ ăn cho Tinh Nhan Khuê và Trần Nhị không biết suy nghĩ thiên vị của lão đại, chỉ tập trung chú ý đến năng lượng ẩn chứa bên trong, bọn họ sửng sốt, "Giống tinh hạch ư?"Vậy chẳng phải...Cố Dụ gật đầu, "Đúng vậy."Không chờ bọn họ hỏi tại sao, Cố Dụ giải thích ngay lập tức, "Nó chỉ có thể dự trữ năng lượng trong một mức nhất định, phải chia đều cho những dây leo phụ thì mới không bị nổ tung, nói cách khác, mấy nhánh dây leo này đều chứa năng lượng."Dây leo không có tinh hạch, cho nên năng lượng chắc chắn được dự trữ trong dây không nói hết nhưng Trần Nhị và Lý Khuê đều hiểu người như bọn họ đối với việc truy tìm sức mạnh rất mãnh mắt nhìn sang đám dây leo đã thay đổi hoàn về!Nhất định phải mang về!Làm thế nào cũng phải mang về nhà!Cây ăn thịt người không biết vì sao lại bị nhìn chằm chằm, nhưng hai nhánh dây leo còn lại bỗng nhiên run lẩy bẩy quấn lấy rễ chính, dáng vẻ đánh chết cũng không buông ra....Cố Dụ buồn cười thu dây leo ăn thịt người này coi như gặp xui vật sau khi hấp thụ phân tử tiến hóa cũng có sẵn ưu thế trời sinh. Cây ăn thịt người trực tiếp tiến hóa đến trạng thái này, vừa mới tỉnh dậy từ trong lòng đất, đói bụng muốn tìm thức ăn thì phát hiện trên mặt đất có năng lượng đang cuồn cuộn chảy, nó chỉ muốn ăn một bữa no nê mà tiếc, ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo, không những dây leo bị chặt mất mà ngay cả bản thân mình cũng bị thu phục, thậm chí còn lo sợ dây leo bị ăn Dụ biến cây ăn thịt người thành chiếc nhẫn đeo lên tay. Anh nhìn sắc trời một chút, dây leo có thể xuất hiện từ mặt đất, dựa vào năng lượng của chủ thể mà sinh trưởng, cũng có thể biến khi cần dùng thì chỉ cần ném nó ra, dinh dưỡng trong đất và dị năng được anh cung cấp sẽ biến nó trở lại thành dây leo ăn thịt bây giờ nó chỉ muốn bật khóc hu chỉ có hai nhánh dây leo mà vả lắm mới được nhiêu đó, vậy mà lại..Không biết khi nào mới nuôi lại được đây......Bây giờ chả có ai quan tâm đến nó, mặt trời sắp xuống núi, Cố Dụ, Trần Nhị và Lý Khuê bắt đầu gom đám dây leo lại rồi cột vào mui kể thế nào cũng phải mang nó về nhà....Xe tải vang lên tiếng cót két, như một ông lão chậm chạp lê bước về Nhị và Lý Khuê trở nên háo hức, sự mệt mỏi vì bị mất máu cũng biến mất, vội vàng chuyển dây leo cất vào nhà dây leo bị héo, bọn họ lấy mấy cái tủ lạnh cỡ lớn ra đựng, nhét được bao nhiêu hay bấy tủ lạnh quá nhỏ, Trần Nhị và Lý Khuê tiếc nuối thở dài.... Phải xây một phòng trữ lạnh mới nghĩ ra, hai người họ lại dẫn đám Zombie đi sửa lại nhà kho, ít nhất phải gọn gàng để mỗi khi tìm đồ sẽ dễ là chuyện lớn, không thể xong trong chốc lát được, hai người bọn họ làm đến giữa đêm mới cảm thấy mệt trở về Cố Dụ liền xuống bếp, cắt một miếng dây leo đưa trước mặt Tinh Nhan rồi hỏi, "Muốn hấp hay kho tàu?"Lúc trước Tinh Nhan là người nên biết vị của kho tàu và chưng, cô nghĩ nghĩ rồi trả lời, "Hay là nấu canh đi."Anh gật đầu, vuốt vuốt đầu cô rồi bắt đầu nấu canh,Canh đã nấu sắp xong, hương thơm tràn ngập không khí mang theo nguồn năng lượng dồi dào, tâm trạng mọi người trở nên tốt cả Tinh Nhan và mấy đứa Zombie bình thường không ăn mấy món này, mà bây giờ lại muốn ăn Nhan, "Ngon quá!"Trần Nhị, "Đúng là ngon thật!"Lý Khuê, "Hương vị thật đặc biệt!"Bảy đứa con Zombie, "Muốn ăn nữa!"Chiếc nhẫn "dây leo" trên tay anh run lẩy bẩy, "Có thể đừng thảo luận hương vị của nó trước mặt khổ chủ được không vậy?"Còn để cho nó dựa sát vào chén canh thịt nó nữa chứ!!
quấn lấy ko buông